Bầu không khí vô cùng nặng nề và ngột ngạt.
Tiêu Huyền và Khai Dương thì vẫn bình an vô sự.
Thế nhưng, Gia Cát Lâm đứng bên cạnh lại căng thẳng đến tột độ, trái tim như muốn vọt lên tận cổ họng.
Tiêu Huyền, sao ngươi có thể không kiêng nể gì như thế? Sao có thể phách lối, cuồng vọng, tự đại đến mức này chứ?




